Tiếng nhạc vang lên rộn ràng, sôi nổi, đặt tay mình trong lòng tay anh…!!!! Em lại nhớ nữa rồi khoảng thời gian ngắn ngủi của sự gặp gỡ.
Nơi em đến toàn những điều quá xa lạ, mới mẻ. Khác hẳn với quê nhà, nơi ấy lúc này là một mùa đông ảm đạm. Cảnh vật buồn thiu với những nhành cây trơ trụi, khẳng khiu; thật hiếm hoi lắm mới được nhìn ngắm những hạt nắng long lanh, chạy dài trên những đám cỏ phủ một màu trắng của sương lạnh. Những vạt gió thổi liên hồi chạy dọc bờ sông, trong trẻo nhưng buốt lạnh quá, em thu người, chen vào giữa cái hơi thở rét căm ấy. Em vẫn tưởng chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà, hòa mình trong những tia nắng ấm áp, thoát khỏi những lớp áo dày cui có đến bao nhiêu lớp mà vẫn chưa đủ ấm; nhưng chỉ một thoáng thôi, rồi tất cả, em thấy yêu nơi này, yêu cái buồn rũ rươị, quý phái của mùa đông, yêu cả cái lạnh tê tái ghim vào da thịt mình.
Những ngày đầu trôi qua thật tuyệt vời, em được chạm đến biết bao điều thú vị, thiên nhiên, lối sống, văn hóa mới, con người mới… Tất cả cho em có thêm hiểu biết, thêm cách nhìn về cuộc sống này.
Và một ngày tiếp theo, em cùng những người bạn lại được đến khám phá trong một vùng đất mới, nơi có mùa đông khắc nghiệt hơn, buồn hơn và đẹp hơn tất cả. Con đường dẫn đến quanh co, khúc khuỷu, một bên là vách đá và một bên em nhìn thấy ánh sáng hiu hắt, ấm áp của một thành phố về đêm. Em lại lạc mình trong tiếng gió rét buốt của nơi này. Mỗi ngày lại là một trải nghiệm mới đối với em. Em cùng mọi người dạo quanh thành phố nhỏ, gặp gỡ và học hỏi nhiều điều; em đến những trang trại,cánh đồng mênh mang, rộng lớn, nơi phủ đầy những vạt cỏ úa vàng, nơi bình yên với những loài động vật đáng yêu, nhỏ nhắn; em đến cả nơi mang theo nét văn hóa cổ xưa của vùng đất này,…. Và nơi ấy, em đến một buổi tối rộn tiếng nhạc.
Hòa trong tiếng đàn, tiềng kèn, tiếng trống… em say sưa, quay vòng trong những điệu nhảy và bất chợt đến một điệu nhạc nào đó, em thấy bàn tay mình nhỏ bé, ấm áp trong bàn tay anh. Tự nhiên hai ánh mắt lỡ chạm nhau, em thấy mình chợt bối rối. Từng âm điệu vang lên réo rắt, xoay vòng anh và em trong những bước nhảy không dứt. Em không dám nhìn sâu vào mắt anh, chỉ sợ rằng anh sẽ giữ lại nụ cười trong mắt em mất thôi.
Bên ngoài gió vẫn rít từng hồi, kéo theo hàng vạn những hạt tuyết trong, buốt căm, sẵn sàng ùa vào theo cái mở cửa miễn cưỡng, vội vàng của một ai đó. Khác hẳn, bên trong căn phòng, hơi ấm bao chùm, ôm lấy mọi người. Em ước gì mình không phải bước đến cánh cửa, nơi những luồng gió kia đang trực trờ, chỉ đợi em bước ra và bám lấy em. Em mong buổi tối hôm nay thật dài, mong thời gian trôi qua thật lười biếng, chậm chạp, em mong những điệu nhạc kéo dài hơn nữa, những bước nhảy nhịp nhàng xoay mãi….
Trong tiếng nhạc vun vút, rộn ràng, ngập khắp căn phòng, cuộc trò chuyện của chúng ta vẫn không dứt. Có khi em phải “hét” lên để át tiếng nhạc, đôi lúc anh lại thì thầm bên tai em để trả lời một câu hỏi, rồi những khi sự khác biệt ngôn ngữ khiến anh, em chẳng thể nói hết ý, nụ cười và ánh mắt lại trở thành ngôn ngữ chung của chúng ta. Những câu chuyện xoay vòng theo điệu nhảy, em kể về nơi em đến, anh nói về cuộc sống hiện tại với những hoài bão và ước mơ… Trông anh nghiêm túc, lạnh lùng nhưng lại hóm hỉnh và đáng yêu đến lạ trong từng lời kể. Anh hỏi em về mùa đông nơi em sống, em trả lời: không có những cành cây trơ trụi; không có hơi thở lạnh căm ghim vào da thịt; không có những thanh âm cao vút, trong trẻo, rét buốt trong từng cuộn gió; không có màu không gian bàng bạc chờ đổ nắng; không có những dải đất mênh mang, khô cằn chờ những hạt giống hồi sinh khi mùa xuân đến… Ánh mắt tinh nghịch, anh nhìn em, mỉm cười, thêm: “… và không có niềm hạnh phúc khi tìm thấy một hơi ấm trong cái lạnh của mùa đông về...”.
Ừ thì không có, em bật cười, nghe thấy lòng mình vang lên những thanh âm rộn rã, một điều gì ấm áp len nhẹ vào tâm hồn.
Tiếng nhạc dứt, điệu nhảy cho tất cả, cho anh và em phải ngừng, chào tạm biệt, lại đi xuyên giữa vô vàn hạt lạnh, chợt thấy lao xao, đáng yêu quá.
Kaolachip |